Những đứa trẻ da màu xanh ở Woolpit là ai?

0
Câu chuyện về những gì được coi là “Những đứa trẻ da màu xanh ở Woolpit” là một trong những câu chuyện kỳ lạ nhất có xuất xứ từ nước Anh thời Trung Cổ. Nó là câu chuyện về hai đứa trẻ, một trai một gái, với làn da màu xanh lá cây, những người mà theo ghi chép của hai nhà biên sử độc lập, được phát hiện bên ngoài ngôi làng có tên Woolpit vào khoảng giữa thế kỷ 12. Mặc dù có đủ cách giải thích kỳ lạ được đưa ra, tôi nghĩ lời giải thích có vẻ tẻ nhạt nhất lại có khả năng nhất.

Minh họa gần đây về những đứa trẻ da màu xanh từ Woolpit
Câu chuyện phỏng theo William đến từ Newburgh
Ghi chép sớm nhất của “Những đứa trẻ màu xanh lá cây từ Woolpit” đến từ một nhà viết sử thời Trung cổ tên là William từ Newburgh ( 1136 – 1198) viết trong Quyển một, Chương 27, trích trong quyển sách của ông có tên Historia rerum Anglicarum (“Lịch sử hành vi của người Anh”), được ông viết vào khoảng năm 1189.
William từ Newburgh bắt đầu ghi chép của mình bằng việc chỉ ra rằng ông không hề mong muốn kể lại câu chuyện về Những Đứa Trẻ Xanh Lá Cây, vì nó quá kỳ lạ và không thể tin nổi, nhưng ông cũng nhắc tới việc do có quá nhiều phiên bản từ quá nhiều người, và với lòng tôn trọng dành cho lịch sử, ông bắt buộc phải chép lại câu chuyện.
Theo những gì William viết, vào giữa mùa thu hoạch của năm dưới thời trị vì của Vua Stephen (tại ngôi trong khoảng 1135 – 1154), dân làng Woolpit ở Bắc Anglia phát hiện hai đứa trẻ, một trai một gái ở dưới một trong những con mương cổ gần đó.
Ông kể rằng toàn bộ cơ thể của hai đứa trẻ màu xanh lá, và chúng mặc những bộ quần áo với màu sắc và chất liệu kỳ lạ không xác định nổi, chúng nói thứ tiếng không ai hiểu được. Người dân làng đã cố gắng cho chúng ăn, nhưng chúng không chịu nhận, mặc dù chúng đều đang “gần như ngất đi vì cơn đói.”
Sau đó, tình cờ khi người dân vừa mang đậu về từ ruộng, những đứa trẻ ấy đã lấy một vài bao đậu và cố lục lấy đậu trong đó, nhưng chúng không tìm thấy và đã khóc òa lên. Người ta sau đó tách đậu từ trong vỏ ra đưa cho chúng. Chúng ngấu nghiến những hạt đậu sống.
Hàng tháng trời, những đứa trẻ này không hề ăn thứ gì khác ngoài đậu răng ngựa sống, nhưng về sau chúng đã dần dần học được cách ăn bánh mỳ và những thực phẩm bình thường khác. Sau đó chúng bắt đầu ăn những bữa ăn phong phú hơn, và màu xanh lá trên da cũng nhạt đi, trở thành màu da bình thường.

Ảnh từ Wikimedia Commons về đậu răng ngựa. Theo William đến từ Newburgh, Những đứa trẻ da xanh không ăn gì ngoài những hạt đậu răng ngựa sống trong vài tháng đầu tiên ở Woolpit.
Những đứa trẻ màu xanh dần học và nói tiếng Anh. Chúng kể với dân làng rằng họ đến từ một vùng đất nơi thánh Martino thành Tours được thờ phụng. Chúng đang lùa cừu cho cha trên đồng khi chúng nghe thấy những tiếng chuông nhà thờ nối tiếp nhau và bằng một cách nào đó chúng xuất hiện trên những cánh đồng bên ngoài Woolpit. Chúng giải thích rằng chúng tới từ một vùng đất Cơ-đốc giáo, nói có nhiều nhà thờ, nhưng ánh sáng lúc nào cũng lờ nhờ như thể lúc nào cũng là xế chiều.
Sau đó những đứa trẻ được rửa tội, nhưng bé trai, người em, lâm bệnh và qua đời một thời gian ngắn sau đó. Bé gái còn lại sống sót tới tuổi trưởng thành. Khi đã là một người phụ nữ, cô không có bất cứ khác biệt nào so với những người Anh bản địa. Cô lấy một người đàn ông từ King’s Lynn ở Norfolk. William viết rằng ông nghe đồn cô vẫn còn sống trước khi ông viết ghi chép của mình vài năm.
Câu chuyện phỏng theo Ralph từ Coggeshall
Bản ghi chép số hai của Những Đứa Trẻ Màu Xanh của Woolpit đến từ quyển sách Chronicum Anglicanum (“Bên niên sử nước Anh”), được viết vào khoảng năm 1220, ba mươi năm sau ghi chép của William bởi một nhà viết sử người Anh tên là Ralph từ Coggeshall.
Ralph từ Coggeshall bắt đầu viết muộn hơn so với William từ Newburgh, nhưng ông sống gần Woolpit hơn rất nhiều, bởi quê nhà ông ở Coggeshall chỉ cách 26 dặm (42 ki-lô-mét) với Woolpit. Hơn nữa, Ralph đặc biệt chỉ ra rằng ông biết tới câu chuyện từ chính Richard de Calne, người đã chăm sóc hai đứa trẻ. Chúng ta không có lý do gì để mà nghi ngờ việc này và, nếu nó là đúng thì nó sẽ là phiên bản ghi chép trực tiếp từ người trong cuộc thứ không phải từ người thứ ba hay thứ tư nghe được câu chuyện.
Ghi chép của Ralph có vẻ hoàn toàn độc lập so với của William, điều đó thể hiện không có ai tự bịa ra câu chuyện. Nói theo một cách khác thì họ chắc chắn đều đã nghe câu chuyện từ một ai đó khác.

Bảng hiệu làng Coggeshall, quê nhà của Ralph từ Coggeshall
Phiên bản của Ralph có vẻ ngắn hơn phiên bản của William đến từ Newburgh và mặc dù hai phiên bản đều giống nhau ở một số điểm, có một vài chi tiết lệch nhau. Ví dụ, trong khi William đến từ Newburgh nói rằng những đứa trẻ được tìm thấy trong thời gian trị vì của Vua Stephen, Ralph đến từ Coggeshall lại cho biết chúng được tìm thấy vào năm trị vì của người nối ngôi sau đó, vua Henry II (tại ngôi trong khoảng 1154 – 1189).
Trong phiên bản của Ralph, bé trai chết trước khi nó có cơ hội học được tiếng Anh và người dân biết được nguồn gốc của chúng phần lớn từ em bé gái. Phiên bản của Ralph cũng nói về việc làm thế nào chúng tới được Woolpit cũng hơi khác so với William.
Ralph cho rằng vùng đất mà những đứa trẻ sinh sống trước đó không chỉ ngập tràn trong thứ ánh sáng lờ nhờ, mà mọi thứ ở đó còn mang màu xanh lá cây. Ông cũng nói rằng những đứa trẻ đã bị lạc khi đuổi theo một con gia súc của cha và bị lạc trong một cái hang. Tiếng chuông nhà thờ dẫn lối chúng tới cửa ra của cái hang, và lối ra đó chính là Woolpit.
Ralph cũng đưa ra thêm thông tin về bé gái sau cái chết của em trai mình, trước khi cô lấy chồng. Ông kể rằng cô đã làm việc như một người hầu trong nhà của Richard de Calne, nhưng cũng thêm vào rằng, theo lời của chính Richard de Calne cô cực kỳ “nimium lasciva et petulans” (“vô cùng dâm tà và xấc láo”).
Một câu chuyện cổ tích… hay có lẽ hơn thế?
Câu hỏi đầu tiên chúng ta cần hỏi đó chính là liệu có một sự thật nào trong câu chuyện về “Những Đứa Trẻ Xanh của Woolpit.” Rõ ràng rằng câu chuyện được kể bởi hai nhà biên sử này không hoàn toàn là sự thật, nhưng có lẽ có một cơ sở lịch sử nhất định sâu xa nào đó.
Bởi vì William đến từ Newburgh và Ralph đến từ Coggeshall đều viết một cách độc lập và họ đều nhắc tới một thời gian gần với mốc mà sự kiện được cho đã xảy ra, tôi có một khuynh hướng nghĩ rằng có một vài cơ sở lịch sử sâu câu chuyện này, đặc biệt khi Ralph tự nhận rằng ông đã gặp Richard de Calne và nghe câu chuyện trực tiếp từ người này.
Hiện giờ, bạn có thể tìm được đủ thể loại bài viết trên mạng về “Những Đứa Trẻ Xanh từ Woolpit”, gần như tất cả đều tập trung vào sự kỳ lạ của câu chuyện và sự thật rằng câu chuyện vẫn “chưa được giải thích”. Cũng giống như vậy, bạn có thể tìm được đủ nguồn giải thích kỳ dị về Những Đứa Trẻ Xanh Lá Cây. Rất nhiều người đã cho rằng Những Đứa Trẻ Xanh là người ngoài hành tinh, rằng chúng là tiên đến từ thế giới khác, hoặc thậm chí chúng là người du hành thời gian từ tương lai tới
Rõ ràng rằng không giải thích nào trong số đó có lý. Điều buồn cười ở đây là, trong khi tất cả đều tập trung vào sự kỳ lạ của câu chuyện, không ai tập trung vào sự không kỳ lạ mà sự thật đằng sau ẩn chứa. Nếu chúng ta bỏ qua toàn bộ câu chuyện về những đứa trẻ đến từ vùng đất của Thánh Martin, nơi bao phủ bởi hoàng hôn trong một giây lát và tập trung lời kể của cả William và Ralph về nơi những đứa trẻ được tìm ra, chúng ta sẽ nhận ra chẳng có gì kỳ cục ở đây cho lắm.
Quần áo và ngôn ngữ khác thường của những đứa trẻ
William và Ralph kể rằng những đứa trẻ xanh nói một thứ tiếng kỳ lạ và chúng mặc quần áo không giống ai. Tất cả những điều này có nghĩ rằng chúng là người nước ngoài. Bởi vì họ sống trong một thế giới nói tiếng Anh, sẽ dễ dàng hơn để quên đi rằng ở thế kỷ 12, nước Anh chỉ là một trong số hàng tá ngôn ngữ được nói ở Anh. Ví dụ, có những người nói tiếng Pháp Noóc-măng và tiếng xứ Cornwall, tiếng xứ Wales, tiếng Xen-tơ Scotland, tiếng miền Đông Na Uy cổ, tiếng Tây Na Uy cổ và có lẽ là cả tiếng Crumbia.
Có rất nhiều thứ tiếng khác được nói ở những vùng gần với nước Anh bao gồm cả tiếng địa phương của Breton, Middle Dutch, Middle High German, Old Frisian, Middle Irish, Manx, Middle French, vân vân. Nói cách khác, người dân ở Anh nói tiếng khác ngoài tiếng Anh rất phổ biến ở thế kỷ mười hai.
Cũng như vậy, người dân mặc những bộ đồ kỳ lạ cũng rất phổ biến. Điều bối rối ở chỗ là William miêu tả rằng quần áo của những đứa trẻ làm từ vật liệu “không xác định”, nhưng chúng ta có thể cho rằng đây là một sự thêm thắt.

Bảng hiệu làng Woolpit gợi nhắc về hai đứa trẻ xanh, dựng vào năm 1977
Làn da màu xanh của những đứa trẻ: một triệu chứng của bệnh máu thiếu sắc tố?
Đầu tiên, có vẻ kỳ lạ khi William và Ralph đều miêu tả hai đứa trẻ là chúng có màu xanh lá cây, nhưng kể cả điều này cũng chẳng có gì khác thường cả, vì có một bệnh khá phổ biến được gọi là máu thiếu sắc tố (hypochromic anemia) có thể biến màu da của bệnh nhân thành một màu xanh xao. Bệnh thường là kết quả của việc thiếu vitamin B6.
William đến từ Newburgh cho chúng ta biết rằng, khi những đứa trẻ được phát hiện, chúng từ chối ăn uống trong nhiều ngày cho tới khi chúng gần như lả đi vì đói. Hơn nữa, cả hai tác giả đều đồng ý rằng đứa bé trai rất ốm yếu. Nếu như những đứa trẻ được phát hiện ở Woolpit đã lang thang trong vùng hoang vu trong một thời gian dài và chưa có gì trong bụng thì hoàn toàn có lý khi kết luận chúng có lẽ đã bị thiếu vitamin.
Hypochromic anemia có thể được chữa bằng một chế độ ăn uống giàu dinh dưỡng. William đến từ Newburgh và Ralph đến từ Coggeshall cùng đồng ý rằng, sau khi được ăn chế độ ăn bình thường, màu xanh lá trên da dần biến mất và trở lại màu bình thường. Điều này chỉ ra rõ ràng rằng những đứa trẻ chỉ đang bị bệnh hypochromic anemia hoặc một tình trạng gần như thế, và sau khi chúng bắt đầu ăn uống đủ chất, tình trạng ấy dần biến mất.
Sự bình thường của hai đứa trẻ
Một điều cũng quan trọng là việc những đứa trẻ đều hoàn toàn bình thường ngoài màu da xanh lá. William đến từ Newburgh và Ralph đến từ Coggeshall cho chúng ta biết rằng bé trai và bé gái có thể nhận biết đậu răng ngựa là thức ăn, và chúng đều có khả năng học tiếng Anh, và có thể nhận ra nhau là anh em. Ngay cả vùng đất mà chúng tự nhận mình từng sinh sống cũng nghe giống miền Tây châu Âu.
William viết rằng những đứa trẻ đến từ một vùng đất có đạo Cơ-đốc, nơi mà Thánh Martin của thành Tours được thờ phụng, và nơi có nhiều nhà thờ. Cả hai tác giả đều chỉ ra rằng những đứa trẻ đều được rửa tội, điều này có nghĩa chúng đều hiểu được rửa tội là như thế nào. Dựa trên những chi tiết đó, vùng đất mà những đứa trẻ này từng ở nghe giống với một nơi nào đó ở miền Tây châu Âu thời Trung Cổ hơn là một hành tinh xa xôi.
Hơn thế nữa, đáng để lưu ý việc đứa bé gái đã thích nghi với cuộc sống ở Anh như thế nào. Ralph đến từ Coggeshall cho chúng ta biết rằng bé gái đã làm việc như một hầu gái trong rất nhiều năm cho ông Richard de Calne, có nghĩa rằng nó hiểu định nghĩa về việc làm lụng để đổi lấy thức ăn và chỗ ở.
William đến từ Newburgh cũng nhấn mạnh rằng, khi đứa trẻ lớn lên, nó “nec in modico a nostri generis feminis discrepate,” có nghĩa “không khác gì với phụ nữ ở đất nước chúng ta.” Ông tiếp tục kể rằng cô đã lấy một người đàn ông từ King’s Lynn ở Norfolk và ông cũng nghe ngóng được cô vẫn còn sống trước thời điểm ông soạn cuốn sử vài năm, và hoàn toàn thích nghi với cuộc sống ở Anh.
Đánh giá từ những chi tiết này, những đứa trẻ trên có vẻ giống những đứa trẻ ngoại quốc bình thường từ một nơi nào đó ở miền Tây châu Âu hơn là người ngoài hành tinh, tiên từ thế giới trên cao hay những người du hành thời gian.

Minh họa từ năm 1879 của họa sĩ người Anh Randolph Caldecott, miêu tả một cảnh trong truyện “Những đứa trẻ lạc trong rừng”, thi thoảng bị nhầm lẫn với câu chuyện Những đứa trẻ da xanh ở Woolpit
“Vùng đất của Thánh Martin”?
Giờ chúng ta trở lại câu chuyện về nơi những đứa trẻ đến từ. Đây là phần duy nhất kỳ lạ của câu chuyện dù nhìn theo cách nào. Tuy nhiên, chúng ta phải nhớ rằng, ngay cả trong bản ghi chép của Ralph mà ông tự nhận là đã nghe từ Richard de Calne, chúng ta cũng chỉ đang nghe câu chuyện từ người thứ ba là Ralph (ít nhất được cho là) đã nghe câu chuyện từ Richard de Calne, người đã biết câu chuyện qua đứa bé gái. Có rất nhiều điểm làm cho một người lẫn lộn nhiều thông tin với nhau.
Hơn nữa, nguồn thông tin chính yếu cho câu chuyện này có lẽ là từ một cô gái đã sống ở vùng này khi còn trẻ. Điều dễ thấy ở đây là thông tin về nguồn gốc của cô và câu chuyện về con đường tới Woolpit có thể đã bị thổi phồng lên và được lãng mạn hóa trong đầu cô, đặc biệt khi mọi người dân làng đều có vẻ như coi cô và em trai cô như một cái gì đó cực kỳ lạ lùng và khác thường.
Kết luận
Phán đoán của tôi là có thể đã thực sự có hai đứa trẻ ngoại quốc được tìm thấy bên ngoài ngôi làng Woolpit với màu xanh lá cây trên da do sự thiếu hụt dinh dưỡng, và chúng sống nhờ vào đậu trong một khoảng thời gian trước khi bắt đầu ăn thức ăn bình thường, và đứa bé trai qua đời thời gian ngắn sau khi được rửa tội. Tuy nhiên tôi nghĩ rằng câu chuyện về vùng đất mà hai đứa trẻ sinh sống trước đây chỉ là chuyện bịa đặt, hoặc có lẽ là một sự nhầm lẫn bởi đứa bé gái khi nhớ về vùng đất thời thơ ấu.
Tôi không nghĩ chúng ta có thể biết chắc chắn những đứa trẻ đến từ đâu, nhưng chúng ta có thể chắc chắn rằng nó chỉ là một đất nước ở miền Tây châu Âu hoặc trên đảo Anh. Chúng rõ ràng không tới từ một hành tinh khác hay chúng là tiên hay những thứ nhảm nhí kiểu thế. Đồng thời, tôi nghĩ chúng ta cũng không thể biết những đứa trẻ đã tới ở đâu tại Woolpit, nhưng tôi cho rằng chúng đã dành một khoảng thời gian dài để lang thang và có lẽ chúng đã thực sự tới được ngôi làng nhờ tiếng chuông nhà thờ.
Có thể bạn sẽ thích

Bình Luận và Ý Kiến